TRUYỆN : CHÚ VỊT XÁM

Vịt mẹ dẫn Vịt con đi chơi. Trước khi đi, Vịt mẹ dặn:
– Các con phải đi theo mẹ, theo đàn, không được tách ra đi một

 mỡnh mà con cỏo ăn thịt đấy !
Đàn Vịt con vâng dạ rối rít.
Vừa ra khỏi cổng làng, chú Vịt Xám đó quờn ngay lời mẹ dặn. Chỳ lẻn đi chơi một mỡnh, lang thang hết nơi này đến nơi khác. Cuối cùng chú đến một cái ao có rất nhiều tôm cá. Đứng trên bờ nhỡn xuống, chỳ thấy từng đàn cá, tôm bơi lội tung tăng dưới nước, thỉnh thoảng một con tôm cong mỡnh nhảy tanh tỏch. Thớch quỏ, chỳ nhảy xuống mũ lấy, mũ để. Lúc ăn đó gần no, chỳ mới nhỡn lờn chẳng thấy Vịt mẹ đâu cả. Hoảng sơ, chú nhảy lên bờ gọi mẹ ầm ĩ : “Vít… vít… vít”. Gần đấy có một con cáo đang ngủ, nghe tiếng Vịt kêu, Cáo liền nhỏm dậy. Nó lẩm bẩm
– Chà thịt vịt con ăn ngon lắm đấy ! Hôm nay mỡnh sẽ được một bữa thịt vịt thật là ngon.
Nói rồi Cáo đi nhanh ra phía bờ ao. Khi Cáo vừa ra đến nơi thỡ cũng là lỳc Vịt mẹ tỡm thấy Vịt Xỏm. Trụng thấy Cỏo, Vịt mẹ vội dẫn Vịt Xỏm nhảy tựm xuống ao. Thế là Vịt Xỏm thoỏt chết. Từ đấy Vịt Xám không bao giờ dỏm làm sai lời mẹ dặn.