QUA ĐƯỜNG

Vào một buổi sáng mùa xuân ấm áp, những tia nắng hồng nhảy nhót trên những cành cây đầy lộc xanh mơn mởn. Hai chị em Mai và An xin phép mẹ đi chơi loanh quanh trong phố. Mẹ đồng ý và dặn:

          – Nhớ đừng đi chơi xa các con nhé.

Mai và An vâng dạ rồi nhảy chân sáo ra khỏi nhà, ra đường được ngắm trời, ngắm đất và thở không khí trong lành, hai chị em cười nói ríu rít.

          – An xem kìa, trên cành cây hoa sữa có một con chim xinh đang nhảy nhót bắt sâu hay không kìa! Nó là chú chim sâu rất có ích đấy em ạ.

          – Chị Mai ơi!  Cửa hàng kia có anh Hecman khổng lồ đẹp quá, chị em mình sang xem đi!

Bé An rất thích người máy Hecman nên kéo chị ào sang đường, chẳng chú ý gì cả.

Kít, kít… tiếng một loạt xe phanh gấp nghe rợn cả người. Hai chị em nhìn lên, một đoàn xe dừng hết cả lại.

– Này, hai cháu kia, các cháu không nhìn thấy tín hiệu đèn đỏ đang bật hay sao mà dám sang đường, nguy hiểm quá!

Chú cảnh sát giao thông chạy đến dắt hai chị em quay lại. Chú chỉ đèn hiệu và ôn tồn giải thích:

          – Các cháu có nhìn thấy tín hiệu đèn đỏ kia không? Khi nào đèn đỏ tắt, đèn xanh bật lên các cháu mới được qua đường nghe chưa nào!

Hai chị em Mai và An toát mồ hôi nhìn nhau. Mai bẽn lẽn nói:

          – Chúng cháu xin lỗi chú. Lần sau sang đường chúng cháu sẽ nhớ nhìn tín hiệu đèn màu ạ!

Chú cảnh sát giao thông còn dặn tiếp:

          – Các cháu khi qua đường phải có người lớn dắt, không thì dễ xảy ra tai nạn.

Từ hôm đó hai chị em Mai và An nhớ mãi lời chú công an dặn: “Đèn đỏ dừng lại, đèn xanh mới được đi, khi qua đường phảI có người lớn dắt”.